6 min read

Ep 0: ADHD - Gift or Burden

ADHD realization
ADHD is our new horizon - Barrett at Grok

(Bấm vào đây để xem tiếng Việt)

ADHD has no obvious shape.

People with ADHD look normal, healthy, no different from anyone else walking down the street. Their struggles don't show on their face. You can't read them in a few encounters.

In fact, first impressions are usually pretty good.

"He's so likeable. He listens and gets what I'm going through immediately."

"Super resourceful."

"Kind, warm, genuinely enthusiastic."

"Smart. Creative. He comes up with ten ideas before you finish your sentence."

It's only later, once people get closer, those smaller things start to surface.

"He forgets things. Forgot our appointment."

"Sometimes he gets so focused he forgets to eat."

"Easily distracted. Zones out."

Here's the thing though. Those observations, good or bad, could apply to almost anyone.

The difference isn't the behavior.

The difference is this: we don't do it on purpose.

No intention.

No control over whether it comes out positive or negative.

It's instinct.

And because it's instinct, we don't fully own it. This isn't an excuse. It's the nature of ADHD, a neuro-developmental condition where the brain works differently.

Not worse. Just differently.


The week I found out I was diagnosed with ADHD, I was in shock.

I cried. Couldn't stop, couldn't explain why. I understand now that's a completely normal response to a late diagnosis.

Your brain processes decades of self-blame in a matter of seconds. Every time I thought I was stupid, useless, less capable than everyone around me, suddenly there was an explanation.

Finding out I had ADHD, I realized a lot of things at once.

That I wasn't born stupid.

Not broken. Not weak. Not careless.

I never did any of it on purpose. I'm a good person, genuinely good. And for the first time in a long time, I stopped hating myself.

But in the same moment, I also came face to face with a different kind of truth.

That there are things I will never do the way other people do, no matter how hard I try. That's what's wired into my instincts, into the way my brain was built, can't be erased.

It can be managed, improved, worked around — but it never fully goes away. I was programmed at birth. That's just how I run.

Two sides of the same truth. Which one you choose to look at is up to you.


Looking back, ADHD has shaped almost everything in my life. Work, relationships, the way I think, the way I break things and rebuild them. Good parts, bad parts, and a whole lot of grey area in between.

"If ADHD is a gift from God, can I return it?"

I actually thought that. More than once.

With any diagnosis, the first stage is always denial. And that's the hardest part.

Not because of the condition itself, but because you're fighting yourself, trying to convince yourself it's not real, that you're fine, that they got it wrong.

But once you get through it, things start to shift.

You stop fighting and start observing.

You look for the edges, find the strengths, learn how to use this strange brain in ways that actually work for you.

And most importantly, you stop seeing ADHD as something that happened to you. It becomes part of what made you who you are today.

That journey isn't one you make alone. I was lucky to have people with me. Not everyone is.

I'm writing this series for anyone somewhere on that journey, whether you're just starting or already a few steps in. So you know you're not alone.

And as a reminder that many of the most successful, most admired people in the world are living with the same kind of brain as you.

They didn't return the gift. Neither did I.


0:00
/0:06

Let's embrace ADHD - Barrett at Grok

Ep 0: ADHD - Món quà hay cục nợ?

ADHD không có hình dạng rõ ràng.

Những người có ADHD trông bình thường, khỏe mạnh, không có gì khác biệt so với người đi bên cạnh trên đường. Những khiếm khuyết của họ không hiện ra trên mặt, không đọc được chỉ qua vài lần gặp gỡ.

Thực ra, ấn tượng đầu tiên thường rất tích cực.

"Anh ấy dễ mến, lắng nghe và hiểu ngay vấn đề của tôi."

"Rất tốt bụng và nhiệt thành."

"Thông minh, sáng tạo, có hàng tá ý tưởng ngay tắp lự."

Chỉ đến khi quen hơn, người ta mới bắt đầu để ý những thứ nhỏ hơn.

"Ảnh hay quên đồ. Quên cả cuộc hẹn với tôi."

"Nhiều lúc tập trung đến mức quên ăn uống."

"Lơ đễnh, không chú ý bài giảng."

Những nhận xét đó, tích cực hay tiêu cực, thực ra có thể xảy ra với bất kỳ ai.

Điểm khác biệt không nằm ở hành động, mà nằm ở chỗ này: chúng tôi không cố tình.

Không có chủ ý. Không tạo ra những điều đó một cách có kiểm soát.

Nó là bản năng.

Và vì là bản năng, chúng tôi không hoàn toàn làm chủ được nó.

Đây không phải cái cớ. Đây là bản chất của ADHD, một dạng rối loạn phát triển thần kinh, não bộ hoạt động theo cách khác, không phải kém hơn, chỉ là khác.


Khi tôi lần đầu biết mình có ADHD, tôi bị sốc cả tuần.

Tôi đã khóc. Khóc không kiềm được, không giải thích được tại sao.

Về sau tôi mới hiểu, đó là phản ứng bình thường của người được chẩn đoán muộn. Não bộ đang xử lý hàng chục năm tự trách bản thân trong vài giây.

Tất cả những lần tôi nghĩ mình ngu, mình vô dụng, mình kém cỏi hơn người, bỗng nhiên có một lời giải thích.

Biết có ADHD, tôi nhận ra nhiều thứ cùng lúc.

Rằng mình không phải thằng ngu bẩm sinh.

Không bị chứng bất trị.

Không yếu hèn.

Không vô tâm.

Mình chưa bao giờ cố tình làm vậy.

Mình là người tốt, thực sự tốt. Và lần đầu tiên trong rất lâu, tôi thôi chán ghét bản thân.

Nhưng đồng thời, cũng trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một sự thật khác nặng không kém.

Rằng có những thứ tôi sẽ không bao giờ làm được như người bình thường, dù cố đến đâu.

Rằng những gì thuộc về bản năng, thuộc về cách não tôi được tạo ra, thì không có cách nào xóa bỏ. Có thể cải thiện, có thể giảm bớt, nhưng không bao giờ mất đi hoàn toàn.

Tôi được lập trình sẵn từ lúc sinh ra. Cứ thế mà chạy.

Hai mặt của cùng một sự thật. Mặt nào cho bạn cảm giác tích cực hơn thì tùy bạn chọn nhìn vào.


Nhìn lại, ADHD đã định hình gần như mọi thứ trong cuộc đời tôi.

Công việc, các mối quan hệ, cách tôi suy nghĩ, cách tôi phá vỡ mọi thứ rồi lại xây lại. Tốt có, xấu có, và rất nhiều thứ nằm ở vùng xám ở giữa.

"Nếu ADHD là món quà của thượng đế, tôi có thể trả lại không?"

Tôi đã từng nghĩ đúng như vậy.

Với bất kỳ chẩn đoán nào, giai đoạn đầu tiên luôn là chối bỏ. Và đó cũng là giai đoạn đau nhất.

Không phải vì bệnh, mà vì bạn đang chiến đấu với chính mình, cố thuyết phục bản thân rằng không phải thế, rằng mình vẫn ổn, rằng người ta chẩn đoán nhầm.

Nhưng một khi vượt qua được, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Bạn thôi chiến đấu và bắt đầu quan sát.

Nhìn vào những góc khuất, tìm thế mạnh, học cách dùng cái não kỳ lạ này theo hướng có lợi cho mình.

Và quan trọng nhất, bạn nhận ra ADHD không phải thứ xảy đến với bạn. Nó là một phần làm nên con người bạn ngày hôm nay.

Hành trình đó không đi một mình được. Tôi may mắn có người đồng hành. Không phải ai cũng vậy.

Series này tôi viết cho những ai đang ở đâu đó trên hành trình đó, dù mới bắt đầu hay đã đi được một đoạn. Để bạn biết bạn không cô đơn.

Và để nhắc nhở rằng rất nhiều người thành công, nổi tiếng, được ngưỡng mộ trên thế giới này cũng đang sống với cùng một cái não như bạn.

Họ không trả lại món quà đó. Tôi cũng vậy.