Men, women and the wardrobe
(Vietnamese below)
In the Traditional World, men and women rarely meet in person. Whenever they go outside, they hide inside a portable wardrobe. Each person has their own, just big enough for one.
They meet, greet, do business, all from inside their wardrobes. A pretty perfect world, right? No racial discrimination. No beauty standards. No class divide. Well. Actually, there is. They never wear their fancy clothes outside the wardrobe, sure, but when the moment calls for it, they'll happily toss them out the door just to flex. Simple as that.
Now you're probably wondering how the hell do they reproduce? Fair question. Not complicated. Usually they handle their biological needs solo, inside the wardrobe. Men and women alike, whatever's on hand, or a toy if the mood strikes.
One day, a woman feels lonely and decides she wants a pet in the shape of a baby. So she cracks her wardrobe door open, just enough, and sticks her ass out. The auditions begin. Interested men line up. Men have it easy, no need to fully open the door, just drill a hole just wide enough for the relevant equipment. That's the only time in their lives they physically modify the wardrobe.
Once quality, skill, and satisfaction have been assessed and approved, the man and woman officially proceed with the act. When it's done, everyone goes back to their own wardrobe. No further sounds.
When the baby is born, it starts life in the mother's wardrobe. At first, she's delighted, a new pet to play with. Eventually she gets bored, and tosses it out. The father's job at that point is to build a wardrobe for the "pet" to live in.
And that's how a person enters the world.
Đàn ông, đàn bà và cái tủ quần áo
Ở thế giới Truyền Thống, đàn ông và đàn bà chẳng mấy khi gặp nhau. Cứ ra ngoài đường là họ trốn trong 1 cái tủ quần áo có thể di chuyển được. Mỗi người có một cái tủ quần áo riêng của mình, cái tủ vừa đủ to cho 1 người trốn.
Họ gặp nhau, chào hỏi nhau, trao đổi công việc, tất cả đều diễn ra khi họ ngồi trong cái tủ quần áo. Một thế giới khá hoàn hảo đúng không? Không phân biệt chủng tộc. Không phân biệt đẹp xấu. Không phân biệt giàu nghèo. À, mà thật ra là có đấy. Mặc dù họ không mặc quần áo trưng diện ra ngoài bao giờ, nhưng thỉnh thoảng người ta vẫn thích ném ra ngoài cửa tủ vài bộ thật đẹp, chỉ để thiên hạ biết mình có. Chỉ đơn giản thế thôi.
Thế họ làm thế đếch nào để duy trì nòi giống được? Bạn chắc chắn là thắc mắc như thế. Đơn giản thôi. Nhu cầu sinh lý 'thẩm du' thì tự lo, trong tủ, bằng tay hoặc đồ chơi. Đến một ngày, người đàn bà nào đó thấy thật cô đơn và muốn có một thú cưng dưới hình dạng một đứa bé thì người đàn bà đó sẽ hé mở cánh cửa tủ vừa đủ để đưa mông ra ngoài. Và thế là cuộc thử lượng và chất bắt đầu. Những người đàn ông có hứng thú sẽ xếp hàng, đàn ông thì thật tiện khi không cần mở cửa tủ mà chỉ cần đục 1 lỗ trên cánh cửa vừa đủ để đưa cái của quý mình ra. Đó là lần duy nhất trong đời họ phải tác động vật lý đến cái tủ.
Khi chất lượng, kĩ năng và khoái cảm được người đàn bà thẩm định tốt rồi. Người đàn ông và người đàn bà mới chính thức tiến hành cuộc giao hợp. Kết thúc cuộc giao hợp, ai lại về tủ người đó. Không có thêm bất kì một thứ tiếng động nào nữa.
Khi đứa bé được sinh ra, ban đầu nó sẽ sống trong cùng tủ với mẹ nó. Người đàn bà lúc đầu sẽ rất sướng khi có thêm con thú cưng để chơi. Đến khi chơi chán rồi, người đàn bà vứt nó ra khỏi tủ. Người đàn ông lúc đấy có nhiệm vụ đóng một cái tủ mới cho 'con thú cưng' trú ngụ.
Và con người vào đời bằng cách như thế.